LÀM SAO ĐỂ CÓ ĐƯỢC ĐỨC HẠNH CỦA MỘT NGƯỜI HỌC ĐẠO CHÂN CHÍNH?
❓ Câu hỏi: Thưa Thầy, thái độ đúng đắn của một người học ĐẠO khi được người khác khuyên bảo và chỉ ra những lỗi lầm, sự thiếu sót là như thế nào ạ? Làm sao để PHÂN BIỆT ĐƯỢC sự khôn ngoan thông thường và ĐỨC HẠNH THỰC SỰ?
🙏 Câu trả lời từ Thầy:
🌱 Nếu như con DÁM NHÌN THẲNG vào vấn đề, con sẽ thấy được giá trị của sự BIẾT ƠN. Khi có người CHỈ THẲNG cho con thấy "CĂN BỆNH" mà con đang nhiễm phải, một người thực sự biết HỌC ĐẠO và CẦU ĐẠO sẽ chân thành nói lời CẢM ƠN vì điều đó.
🛡️ Ngược lại, khi nhận được những lời khuyên tốt đẹp mà người ta chân thành dành cho mình, nếu con lại dùng THÁI ĐỘ TIÊU CỰC để làm VŨ KHÍ che chắn cho cái tôi cá nhân, thì thực ra con đang RẤT GIẢ DỐI. Khi ấy, con chỉ là một kẻ hèn nhát đang CHẠY TRỐN chính bản thân mình, chạy trốn khỏi mọi cảm xúc và SỰ NGU DỐT ẩn sâu bên trong.
👥 Con hãy nhìn những người ĐỆ TỬ của Thầy đây. Dưới con mắt của con, chúng có thể "RẤT NGU", nhưng khi bị quở trách, chúng DÁM NHẬN LỖI. Chúng luôn mang tâm thế tĩnh tại: "NGƯỜI THẦY LUÔN ĐÚNG & MÌNH LUÔN SAI". Đó là một ĐẲNG CẤP (Level) hoàn toàn khác biệt!
✨ Mặc dù về mặt TRÍ TUỆ hay sự KHÔN KHÉO thông thường con có thể thấy chúng kém cỏi, nhưng xét về ĐỨC HẠNH, chúng đã VƯỢT XA con vô lượng kiếp rồi! Con CẦN PHẢI NHÌN THẤY thấu đáo được điều đó.
🐛 Đừng bao giờ chỉ TỎ RA MÌNH KHÔN NGOAN ở bề ngoài, trong khi ĐỨC HẠNH BÊN TRONG lại chẳng đáng giá hơn những loài côn trùng nhỏ bé. Sự khiêm nhường và dám đối diện với cái sai của mình mới là CẢNH GIỚI CAO NHẤT của người tu học.